Thứ Bảy, 28/11/2020
Hotline: 08045542 - 08045075
Chuyện về thầy giáo mầm non nơi rẻo cao biên giới

Thầy Nguyễn Văn Cường phải vượt qua những đoạn đường khó khăn, hiểm trở để đến với các em nhỏ vùng biên giới xã Thượng Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình. (Ảnh: TTXVN)

Với đặc thù của bậc học mầm non, người giáo viên không chỉ dạy học, còn đảm nhiệm việc nuôi dưỡng, chăm sóc, giáo dục trẻ. Đây là phần việc đòi hỏi sự kiên trì, khéo léo và thường được giáo viên nữ đảm nhiệm. Tuy vậy, tại xã biên giới Thượng Trạch, huyện Bố Trạch (Quảng Bình), có một thầy giáo vẫn ngày ngày lặng lẽ, miệt mài dành tình yêu thương để chăm sóc, dạy dỗ những lớp trẻ mầm non nơi đây. Thầy giáo Nguyễn Văn Cường (quê ở xã Phúc Trạch, huyện Bố Trạch) là người thầy đặc biệt của những đứa trẻ vùng cao tại điểm trường bản Chăm-pu thuộc Trường Mầm non Tân - Thượng Trạch, huyện Bố Trạch.

Nằm biệt lập giữa vùng rừng núi nơi biên giới huyện Bố Trạch, bản Chăm-pu, xã biên giới Thượng Trạch có 35 hộ, với 156 nhân khẩu, trong đó có khoảng 20 em ở độ tuổi mầm non. Với đặc thù địa bàn biên giới vùng cao, trình độ dân trí, đời sống của người dân nơi đây còn nhiều khó khăn, thiếu thốn; tỷ lệ trẻ trong độ tuổi mầm non đến trường còn thấp.

Xuất phát từ tình yêu nghề, mến trẻ, thương những đứa trẻ vùng cao vốn chịu nhiều thiệt thòi, thầy giáo Nguyễn Văn Cường đã tình nguyện lên cắm bản, dạy học tại bản Chăm-pu. Thầy Nguyễn Văn Cường tâm sự: "Khi tôi chọn học và gắn bó với nghề dạy trẻ bậc mầm non, người thân, bạn bè đều hoài nghi vì nghề đó chỉ phù hợp nữ giới. Nhưng tôi lại nghĩ, ở những vùng miền núi, biên giới của quê hương, nhiều nơi bà con và trẻ em còn gặp nhiều khó khăn. Các cô giáo mầm non cắm bản cũng vất vả và thiệt thòi khi phải xa gia đình, con cái. Vì thế, tôi không sợ khó, sợ khổ mà lấy đó làm động lực để cố gắng, nỗ lực học tập và công tác".

Thầy Nguyễn Văn Cường dạy trẻ học múa, hát tại điểm trường Mầm non bản Chăm-pu, thuộc Trường Mầm non Tân - Thượng Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình. (Ảnh: TTXVN)

“Dù ai có nói gì, tôi vẫn luôn vững niềm tin với quyết định của mình và mong đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình giúp các em vùng sâu vùng xa, khu vực biên giới biết cái chữ, hy vọng sau này cuộc sống của các em đỡ vất vả hơn”, thầy Nguyễn Văn Cường chia sẻ.

Những ngày đầu mới về nhận cộng tác tại xã Thượng Trạch, thầy Cường đã cùng với chính quyền địa phương và các già làng, trưởng bản trèo đèo, lội suối, vượt qua những khó khăn đến từng nhà dân tuyên truyền, vận động đồng bào đưa con em đến lớp học tập. Chính sự kiên trì và bằng tình cảm chân thành, sự gần gũi, sâu sát của thầy, bà con dân bản dần dần hiểu, đồng tình, ủng hộ và yên tâm gửi gắm các con cho thầy Cường dạy dỗ.

Chị Y Sự, bản Chăm-pu, xã Thượng Trạch, huyện Bố Trạch cho biết, nhà chị hiện có hai cháu đang gửi học ở thầy giáo Cường. Thầy Cường không chỉ ân cần dạy dỗ các con mà còn chăm sóc rất chu đáo nên vợ chồng chị rất yên tâm lên nương rẫy.  Chị cho hay: “Vào mỗi mùa rẫy, vợ chồng tôi phải đi làm xa và ở lại trên rẫy, dù nhà trường không tổ chức bán trú nhưng thầy Cường vẫn nhiệt tình nhận trông nom, lo từng bữa ăn giấc ngủ cho mấy đứa trẻ nhà tôi và bà con trong bản. Từ ngày có thầy Cường về dạy học tại bản, bà con ai cũng thương quý và cảm ơn thầy Cường nhiều lắm!”.

Là Bí thư Chi bộ bản Chăm-pu, ông Đinh Đắc đã luôn đồng hành với thầy Nguyễn Văn Cường trên con đường đưa con chữ, văn hóa đến gần hơn với đồng bào. Sự cố gắng, nỗ lực và tình yêu thương con trẻ chân thành của người giáo viên trẻ đầy tâm huyết Nguyễn Văn Cường đã khiến ông Đắc và người dân bản làng Chăm-pu cảm phục, quý mến.

Ông Đinh Đắc vui mừng cho biết: “Chúng tôi rất vui khi Đảng, Nhà nước quan tâm mở một điểm trường mầm non ở bản Chăm-pu cho con em học hát, học múa và biết cái chữ. Dân bản càng phấn khởi khi có một người giáo viên tâm huyết, gắn bó sâu sát với đồng bào như thầy giáo Cường. Chúng tôi coi thầy Cường như người thân, ruột thịt và mong rằng thầy Cường sẽ ngày càng gắn bó với nhân dân, với bản làng Chăm-pu”.

Trải lòng mình về tổ ấm gia đình nhỏ ở quê nhà, thầy Nguyễn Văn Cường cho biết, người vợ hiền của mình hiện cũng là một giáo viên mầm non đang công tác tại địa phương và ngày ngày vẫn thay anh chăm nom, săn sóc các con và gia đình để chồng yên tâm công tác nơi xa.

Thầy Nguyễn Văn Cường cùng chính quyền địa phương và các già làng, trưởng bản đến từng nhà dân tuyên truyền, vận động đồng bào đưa con em đến lớp học tập. (Ảnh: TTXVN)

Thầy giáo Nguyễn Văn Cường chia sẻ: Cả hai vợ chồng đều xuất thân từ miền quê nghèo khó, thấu hiểu được những thiệt thòi mà con trẻ vùng cao đang trải qua, vợ tôi rất thương các em và luôn sẻ chia, ủng hộ công việc của chồng. Vợ anh hiểu hơn ai hết việc cần thiết phải thay đổi tư duy để trẻ em vùng cao được đi học nhiều hơn, học cao hơn vì chỉ có cái chữ mới giúp thế hệ trẻ nơi đây và đồng bào nâng cao được nhận thức, thay đổi thói quen, hủ tục lạc hậu, vươn lên thoát nghèo. Cùng chung niềm tin và suy nghĩ đó nên cả hai vợ chồng luôn động viên và truyền cảm hứng, sức mạnh cho nhau vượt qua hoàn cảnh, hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình; cố gắng vun vén hạnh phúc gia đình, góp phần nhỏ bé vào sự phát triển của quê hương.

Hơn 4 năm công tác xa nhà, bản làng Chăm-pu và núi rừng Thượng Trạch được thầy Cường xem là nhà, là quê hương thứ hai. Đồng bào dân tộc nơi đây và những trẻ em nơi miền biên viễn này là người thân, ruột thịt của thầy giáo Cường. Ban ngày, thầy cần mẫn, kiên trì chăm lo cho các cháu. Khi màn đêm tĩnh mịch buông xuống, thầy Cường lặng lẽ, tỷ mẩn sáng chế ra những vật dụng đồ chơi học tập ngộ nghĩnh, bắt mắt, tạo hứng khởi và thích thú cho con trẻ trong mỗi giờ lên lớp. Dành hết quỹ thời gian của mình cho trẻ, niềm vui còn lại cuối ngày với thầy là được nghe giọng nói quen thuộc của người thân trong sự chập chờn lúc có lúc mất của sóng điện thoại. Giản dị thế nhưng đó là cả một sức mạnh tinh thần để thầy giáo Cường gắn bó hơn với sự nghiệp giáo dục ở vùng cao biên giới.

Từ sự chăm sóc, dạy dỗ tận tình, chu đáo của thầy Cường, những đứa trẻ nơi đây đã biết được con chữ, con số, biết múa hát và tự vệ sinh cá nhân sạch sẽ. Sự tự tin và tiến bộ của lớp lớp học trò chính là động lực lớn lao nhất để thầy Cường tiếp tục nỗ lực, cống hiến cho sự nghiệp trồng người.

Lớp học nhỏ bé giữa núi rừng biên cương luôn vang lên những lời ca tiếng hát của con trẻ dưới sự chăm sóc, vỗ về của người thầy tâm huyết Nguyễn Văn Cường. (Ảnh: TTXVN)

Ông Võ Hải Quân, Phó trưởng Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Bố Trạch cho biết: Với cấp học Mầm non có một thầy giáo là điều rất đáng quý, nhất là khu vực vùng miền núi vốn gặp nhiều khó khăn. Thầy Nguyễn Văn Cường hiện là nam giáo viên duy nhất cấp Mầm non của ngành Giáo dục địa phương. Thầy là một giáo viên rất tâm huyết, có chuyên môn, năng lực, ý thức trách nhiệm cao trong công việc và có nhiều đóng góp lớn cho giáo dục vùng cao. “Tôi tin rằng, thời gian tới thầy Cường sẽ tiếp tục phát huy tinh thần trách nhiệm, tăng cường bồi dưỡng nghiệp vụ, hoàn thành tốt nhiệm vụ, cùng giáo dục địa phương có những bước phát triển mới và đóng góp nhiều hơn cho sự nghiệp trồng người”, ông Quân khẳng định.

Điểm trường Mầm non Chăm-pu nằm giữa điệp trùng núi non, ngày ngày dưới sự dìu dắt, dạy dỗ của thầy giáo Nguyễn Văn Cường, những âm thanh trong trẻo từ lời ca, tiếng hát, câu chuyện kể của con trẻ miền biên viễn vẫn vang lên rộn rã, tươi vui. Cuộc sống của người dân Chăm-pu, xã Thượng Trạch đang bừng sáng mỗi ngày với những gam màu mới. Thấp thoáng trong diện mạo mới của bản làng có bóng dáng của một người thầy vẫn lặng lẽ “lái con đò tri thức”, thắp nên niềm tin, hy vọng về một tương lai tươi sáng cho người dân và mảnh đất nơi miền biên viễn trên quê hương Quảng Bình./.

Nguồn: TTXVN

Gửi cho bạn bè

Phản hồi

Thông tin người gửi phản hồi

ript>