Thứ Hai, 22/10/2018
Hotline: 08045542 - 08045075
Nhà "Kiều học" Vương Trọng
 Tác phẩm Truyện Kiều (Ảnh: T.A)

Ông là người rất mê Truyện Kiều và đặc biệt sùng bái cụ Nguyễn Du. So với các nhà thơ, nhà văn như  Xuân Thiều, Anh Ngọc, Nguyễn Minh Châu…cùng  ở ngôi nhà số 4 Lý Nam Đế (trụ sở tạp chí Văn nghệ Quân đội), về mặt này ông luôn đứng ở vị trí "thì treo giải nhất chi nhường cho ai”. Sự đam mê ấy của ông như "duyên tiền kiếp” bởi ngay từ khi mới lọt lòng, ông đã mang họ của nàng Kiều và tên gọi trùng với chàng Kim.

Mê Truyện Kiều, Vương Trọng đã đặt cho con trai đầu của mình tên gọi Vương Liêu Dương (Liêu Dương: quê hương Kim Trọng). Ông kể: Khi biết vợ có thai cũng là lúc ông nhận nhiệm vụ vào Nam chiến đấu. Trước khi vào chiến trường, Vương Trọng đã ghi vào một mẩu  giấy nhỏ, dặn vợ khi sinh, nếu là con trai  đặt tên Vương Liêu Dương, sinh gái thì đặt tên con là Vương Lam Kiều (Lam Kiều là tên con sông ở quê hương ông, cũng là một địa danh hay được nhắc tới trong "Truyện Kiều”).

Tên con thì vậy, còn tên vợ, chắc chắn không phải vì ông chọn tên mà kết duyên với người, nhưng thật lạ kỳ, tên vợ ông lại là Vân, ứng với chuyện chàng Kim Trọng sau này nối duyên với nàng Thúy Vân(!)

 Đại tá Nhà Thơ Vương Trọng (Ảnh :T.A)

Xung quanh cái tên Vương Trọng cũng có một câu chuyện vui. Chẳng là, Vương Trọng có cô bạn rất thân từ thời còn học Đại học Sư phạm. Sau này, ra trường cô dạy cấp III ở Trường Tân Lạc (Hòa Bình). Trong một lần gặp lại, cô thổ lộ với Vương Trọng: "Không hiểu sao, bao lần dạy học sinh Truyện Kiều, cứ đến chỗ nói về Kim Trọng em lại nói nhầm ra thành…Vương Trọng. Thành thử phải xin lỗi các em mãi”. Vương Trọng cười tiếc nuối: “ Thật ra, cũng có một phần lỗi tại…anh".

Mê Truyện Kiều, nhà thơ họ Vương cũng đã kết thân được với nhiều người cùng chung sở thích với mình. Ông kể: Năm 1982, ông sáng tác bài thơ Bên mộ cụ Nguyễn Du thể hiện nỗi lòng của một nhà thơ mặc áo lính trước cảnh sơ sài, hoang liêu của mộ cụ Nguyễn: "Tưởng là phận bạc Đạm Tiên/ Ngờ đâu cụ Nguyễn Tiên Điền nằm đây”.

Đến năm 1989, mộ cụ Nguyễn đã được tu sửa, nâng cấp. Lần ấy, Vương Trọng theo đoàn của Bộ Giao thông Vận tải vào Vinh viết bài về việc xây cầu Bến Thủy. Tiện thể, ông cùng đoàn ghé qua Nghi Xuân để thắp hương viếng đại thi hào Nguyễn Du.

Khi cả đoàn làm lễ thì thấy một cụ già cung kính chắp tay đứng ngoài chờ. Xong xuôi đâu đấy, cụ già cởi lòng: "Các ông có biết, mộ này được xây nhờ đâu không? Đó là nhờ bài thơ của ông Vương Trọng đấy”. Nói rồi, cụ cứ thế hào hển đọc một mạch bài thơ Bên mộ cụ Nguyễn Du gồm 24 câu lục bát của Vương Trọng. So với bản gốc chỉ sai hai chữ !

Quá cảm kích trước tấm lòng của cụ già, nổi hết da gà, Vương Trọng đành phải xưng danh: "Dạ, thưa cụ, cháu là Vương Trọng đây ạ”. Cụ già nghe vậy buột miệng: "Tôi tưởng ông Trọng phải nhiều tuổi rồi. Thế anh thấy tôi đọc bài thơ có đúng không?”.

Về ý kiến cụ già cho rằng nhờ có bài thơ Bên mộ cụ Nguyễn Du, mộ cụ Nguyễn mới được xây dựng khang trang, Vương Trọng lại nghĩ khác: "Không có bài thơ của mình thì trước sau gì mộ cụ Nguyễn cũng được xây lại. Có điều, có thể nhờ nó mà việc xây dựng được tiến hành nhanh hơn mà thôi”.

 "...Cụ Nguyễn Tiên Điền nằm đây" (Ảnh tư liệu)

Vương Trọng cũng cho biết, đến nay ông đã sáng tác tới 5 bài thơ có chủ đề về Nguyễn Du và Truyện Kiều. Ngoài bài Bên mộ cụ Nguyễn Du trứ danh nhắc tới trên là các bài: Ghi trong Nhà Bảo tàng Nguyễn Du, Đạm Tiên, Môtíp Thúy Vân, Phác thảo Tiên Điền. Có thể vì đọc được tình cảm của ông với cụ Nguyễn như vậy mà hậu duệ của cụ Nguyễn Du rất quý Vương Trọng, họ luôn xem ông như người trong dòng tộc.

Đấy là những cái "được” mà Vương Trọng thu về từ sự gắn bó với Nguyễn Du và Truyện Kiều. Về cái "mất”, ông có một chuyện không vui: Vì có những quan niệm khác nhau xung quanh việc hiểu hai câu thơ "Người lên ngựa, kẻ chia bào/ Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san” mà giữa ông và một đồng nghiệp cùng cơ quan đã nổ ra cuộc tranh luận làm tốn không ít giấy mực của báo chí, không những thế còn kéo theo một số tác giả khác cùng tham gia. Tiếng bấc quăng đi, tiếng chì quăng lại, giữa hai người đã xảy ra cuộc… "chiến tranh lạnh” kéo dài đến nay tới gần chục năm, hai miền Nam-Bắc Triều Tiên sắp hòa giải,  vậy mà các nhà thơ vẫn còn tranh cãi...Thế mới biết, trên đời có những thứ chỉ giải quyết được bằng thơ!

Mỗi lần quay lại ngôi Nhà số 4, phố Lý Nam Đế, đứng bên những gốc đại già, nhà thơ già, “Nhà Kiều học” Vương Trọng lại thấy thoang thoảng  mùi hoa đại, hình như mùi hoa  bay về từ vườn nhà Đại thi hào dân tộc Nguyễn Du?

An Thanh-(TTĐN)

Gửi cho bạn bè

Phản hồi

Thông tin người gửi phản hồi